TRÍCH DẪN HAY

Sách như một cánh cổng diệu kỳ đưa ta đến những chân trời của lý tưởng, khát vọng và bình yên. Cuộc đời ta thay đổi theo hai cách: Qua những người ta gặp và qua những cuốn sách ta đọc. Đọc sách là nếp sống, là một nét đẹp văn hóa và là nguồn sống bất diệt. Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân. Thói quen đọc sách chỉ được hình thành và duy trì khi chữ tâm và sách hòa quện làm một. Người đọc sách là người biết yêu thương bản thân mình và là người biết trân trọng cuộc sống. Việc đọc một cuốn sách có đem lại cho bạn lợi ích hay không, phụ thuộc vào thái độ và tâm thế của bạn khi đọc.

Tài nguyên dạy học

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

VĂN HỌC - CẢM NHẬN TÁC PHẨM

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ảnh ngẫu nhiên

    TDMNPB_tunhien.jpg Ban_do_cac_nuoc_Dong_Nam_A.jpg HB_MDDS.jpg HB_NHOMNUOC.jpg BANDOKINHTE.jpg Gioi_han_sinh_thai_ca_ro_phi.png Gioi_han_sinh_thai_cua_tam.png Gioi_han_sinh_thai_xuong_rong.png

    KIẾN THỨC PHỔ THÔNG

    GỐC KIẾN THỨC ÔN LUYỆN TN THPT QUỐC GIA

    VIDEO BÀI GIẢNG MINH HỌA

    KIẾN THỨC LỊCH SỬ - TỰ HÀO VIỆT NAM

    HÀNH KHÚC TRƯỜNG TRẦN QUÝ CÁP HỘI AN

    686-cho-la-nhan-thuviensach.vn

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Hoàng Thị Phương
    Ngày gửi: 23h:54' 18-11-2024
    Dung lượng: 423.6 KB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    https://thuviensach.vn

    Cho Là Nhận
    Lời tác giả
    Chương 1. Nhà môi giới chứng khoán trẻ tuổi
    Chương 2. Người tài xế
    Chương 3. Nhà điều hành đáng kính
    Chương 4. T rang báo
    Chương 5. Sự mong đợi
    Chương 6. Những cánh cửa mở
    Chương 7. Bốn yếu tố quan trọng của lòng chia sẻ
    Chương 8. Quyền sở hữu
    Chương 9. Mỗi ngày là một cơ hội
    Chương 10. Bước tiếp theo
    Chương 11. Ngôi nhà và trái tim
    Chương 12. Bản danh sách hạnh phúc
    Chương 13. Lòng biết ơn
    Chương 14. T rở về
    Chương 15. T iết lộ mới
    Chương 16. Ráp mọi thứ lại với nhau
    Chương 17. Câu chuyện của tương lai
    Đôi nét về tác giả Ken Blanchard

    https://thuviensach.vn

    Lời tác giả
    Ngày xưa, ông bà ta thường dạy: ”Cho là vạn phúc”; ngày nay, giữa
    sự quay cuồng của cuộc sống hiện đại, con người dường như đang
    hướng đến một quan niệm trái ngược hoàn toàn: “ Nhận mới quan
    trọng nhất”.
    Hầu như mỗi ngày chúng ta đều nghe thấy những câu đại loại như:
    “ Hãy tận hưởng mọi thứ mà cuộc đời có thể mang lại”, “ Hãy không
    ngừng tìm kiếm những điều tốt nhất”, “ Chúng ta cần nhiều hơn nữa
    để đạt đến đỉnh cao”, “ T ôi đã tự kiếm phần mình. Nếu muốn, anh hãy
    tự đi mà tìm lấy”, “ Chỉ có kẻ mạnh mới tồn tại”...
    Hãy thử chiêm nghiệm công việc kinh doanh của chúng ta. Lợi nhuận
    sẽ được tái đầu tư để tăng sức hấp dẫn cho thị giá cổ phiếu trên thị
    trường chứng khoán. T hay vì giúp đỡ những người khốn khó hơn,
    nhiều người giàu có chỉ biết đầu tư tiền của vào những kế hoạch nhằm
    bảo đảm sự an toàn cho tuổi già của họ. Do đó, khoảng cách giàu
    nghèo ngày càng lớn hơn. Và, trong khi nền kinh tế các nước đang
    ngày càng lớn mạnh thì các khoản đóng góp cho từ thiện vẫn là
    những con số thật khiêm tốn.
    Có bao giờ bạn nghĩ đến những tác động sâu sắc mà thế giới phải hứng
    chịu từ những nghịch lý trên?
    Có bao giờ bạn tự hỏi rằng:
    - Liệu mọi trẻ em trên thế giới có được ăn no mặc ấm trong tình yêu
    thương của cha mẹ, người thân?
    https://thuviensach.vn

    - Liệu chúng ta đã làm hết khả năng để ngăn chặn những căn bệnh của
    thế kỷ đang hoành hành trên hành tinh này không?
    - Liệu mọi sinh viên hiếu học đều có đủ tiền để theo học đại học?
    - Liệu những người vô gia cư có được một nơi đủ ấm để qua đêm?
    Một số người trả lời rằng:
    - T ôi làm lụng cả đời và có ai cho không tôi cái gì đâu!
    - Chúng ta tìm ra thuốc chữa căn bệnh này thì căn bệnh khác lại phát
    sinh!
    - T hì tôi cũng đang tự lo học phí đại học của mình đấy thôi!
    - Nếu chịu khó tìm kiếm việc gì đó để làm thì họ cũng mua được nhà
    mà!
    - Đó là việc của nhà nước, chẳng phải của cá nhân tôi.
    Rõ ràng, những câu trả lời thiếu chia sẻ ấy ít khi giải quyết được vấn
    đề. Để làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, xã hội rất cần những con
    người tận tụy, sẵn sàng cống hiến thời gian và đóng góp tiền bạc cho
    những mục đích cao đẹp.
    Cho là hy sinh. Khi phải cho – dù đó là thời gian, công sức hay tiền
    bạc – người ta thường hay xót lòng. Để cho, chúng ta có thể phải hy
    sinh chiếc máy vi tính mới mua hoặc một chiếc vé hạng nhất xem
    trận bóng mà chúng ta hằng mong đợi. Khi quyết định cho đi, gia đình
    chúng ta có thể phải hy sinh hai ngày nghỉ cuối tuần, và một công ty
    https://thuviensach.vn
    có thể phải từ chối một số đòi hỏi về mặt
    tài chính của các cổ đông…

    Nhưng có một điều thú vị là khi cho đi, bạn sẽ nhận được những phần
    thưởng lớn hơn. Đó chính là điều chúng tôi muốn chia sẻ với bạn qua
    quyển sách này. Vậy, hãy cùng chúng tôi tham gia cuộc hành trình
    khám phá kỳ lạ này và cảm nhận sự màu nhiệm của nó đối với cuộc
    đời của chính bạn!
    - Ke n Blanchard & S.True tt Cathy

    https://thuviensach.vn

    Chương 1. Nhà môi giới chứng khoán trẻ tuổi
    “Mình muốn có nhiều tiền, mà phải là những đồng tiền do chính
    mình kiếm được kia!”, nhà môi giới chứng khoán thầm nghĩ trong
    khi sải bước ra khỏi ngôi biệt thự sang trọng ở Long Island và hít thở
    bầu không khí trong lành của một buổi sáng tháng Mười. Người đàn
    ông trẻ với vóc dáng cân đối trong bộ trang phục lịch lãm lộ rõ vẻ hài
    lòng khi thấy chiếc limousine bóng loáng của mình đã được đỗ nghiêm
    chỉnh nơi lối ra vào. Khẽ kéo cao cổ áo, anh bước tới người tài xế
    đang mở cửa xe chờ sẵn.
    - Ông mang hộ tôi ba chiếc cặp để sau cửa ra xe được chứ? - Nhà môi
    giới trẻ bảo người tài xế bằng một giọng hết sức tự tin, thừa biết
    mệnh lệnh của mình sẽ được thi hành ngay lập tức. Gần đây anh
    chẳng còn phải tự mang vác vật gì, dù đó là chiếc cặp đựng máy tính
    xách tay. Anh ngồi vào băng sau trong khi người tài xế nhẹ nhàng
    đóng cửa xe.
    T rong chớp mắt, người tài xế đã xếp những chiếc va-li vào cốp xe và
    ngồi vào sau tay lái.
    - Ông tăng máy sưởi lên một chút được không?
    - Vâng, thưa ông. - Người tài xế nhanh nhảu đáp.
    Nhà môi giới cầm tờ nhật báo tài chính đã được đặt sẵn trên băng sau,
    anh lật nhanh sang trang ba, nơi có “ Góc cá nhân”, một chuyên mục
    hai tuần một lần mà anh rất ưa thích. Mục này do một phóng viên
    đầy nhiệt huyết đảm nhiệm và chuyên khai thác những đề tài được
    https://thuviensach.vn
    quan tâm hàng đầu như sức khỏe và hạnh
    phúc, phát triển nhân cách,

    ăn kiêng và tập thể dục. Mỗi lần đọc mục này, nhà môi giới trẻ lại
    cảm thấy thư thái trong lòng. T hật ra, chẳng mấy khi anh chú ý đến
    sức khỏe và tài sản của mình. Là người thừa kế trong tương lai của
    một gia đình giàu có, dù hiện tại chưa được hưởng gì, anh hầu như đã
    có tất cả những thứ đáng để người khác mơ ước: tiền bạc, sự nghiệp
    và tuổi trẻ. Anh nhớ rất rõ quãng đời chỉ mới thoáng qua một vài năm
    của mình: thời sinh viên dày đặc những cuộc vui thâu đêm sóng sánh
    bia rượu và hút hít say sưa, những chuyến trượt tuyết dài ngày, những
    đêm đàn đúm cùng đám bạn bè không chút lo lắng cho tương lai ở
    khắp các sàn nhảy. T hật ra, anh cũng từng rất cố gắng để kiếm một
    bằng khen nhưng lực bất tòng tâm. Rồi anh cũng tốt nghiệp, nhưng
    có lẽ tấm bằng thạc sĩ quản trị kinh doanh anh có được là nhờ các
    khoản hỗ trợ tài chính cho nhà trường từ người cha hơn là do năng
    lực của chính bản thân anh.
    Kỳ vọng con trai sẽ nối nghiệp mình trong ngành tài chính, cha anh
    đã đặt anh vào một vị trí trong công ty của gia đình ngay sau khi anh
    tốt nghiệp. Dưới sự kèm cặp của ông bố, anh không còn được nhận
    những khoản tiền trợ cấp vô độ một thời, không còn những cuộc đua
    xe tốc độ, những cuộc hẹn hò chớp nhoáng... Và, mặc cho sự bất bình
    của nhà môi giới trẻ trước cách đối xử đó, ông bố vẫn điềm nhiên áp
    dụng kỷ luật sắt của mình. Rồi như thể có phép màu, sự phát triển của
    internet đã mở ra cho anh một tương lai tươi sáng: anh quyết định
    thành lập một công ty riêng chuyên môi giới chứng khoán qua mạng
    và ngày càng phát đạt.
    Nhưng “ vạn sự khởi đầu nan”, những ngày đầu tiên rời khỏi tổ ấm
    đầy đủ tiện nghi của cha mình, anh phải đối diện với nhiều khó khăn
    chồng chất. Năm đầu tiên, anh phải sống trong một căn hộ tồi tàn ở
    khu Brooklyn cách cầu Verrazano Narrows
    vài con phố. Để đi làm,
    https://thuviensach.vn
    hàng ngày anh phải đón tàu điện đến Manhattan. Anh thường xuyên

    ngồi giữa đám đông những viên thư ký đi giày thể thao và những tay
    anh chị mình đầy hình xăm...
    Văn phòng đầu tiên của riêng anh nằm cách phố Wall(1) không xa. Nó
    chỉ có một chiếc thang thoát hiểm dựng hờ vào bức tường của tòa
    nhà đổ nát bắc lên cửa sổ phòng anh. Nhà môi giới trẻ còn nhớ lúc đó
    anh vẫn thường tự hỏi: “Phải chăng mình đã quyết định sai? Lẽ ra
    mình nên làm việc ở công ty của bố và tự chứng tỏ để thăng tiến
    từng bước theo lời ông”.
    Một ngày nọ, tình cờ nghe thấy nhà sáng lập công ty môi giới nổi
    tiếng “ dot.com” tiết lộ bí quyết thành công một cách thật đơn giản
    và dễ ứng dụng trong một phóng sự truyền hình, anh đã chộp ngay ý
    tưởng đó. T hế là anh bắt đầu tiến những bước dài. Khi một tòa nhà
    nổi tiếng của phố Wall thông báo thừa một chỗ trống do có hai công
    ty vừa mới sáp nhập, anh đến thuê ngay và sau đó thương lượng để
    mở rộng thêm diện tích văn phòng của mình.
    Anh đã thành công, thành công mà không cần cha, không cần công
    ty của ông và cả ý tưởng lỗi thời của ông. Cha anh cảnh báo: “ Ý
    tưởng kinh doanh trên mạng sẽ không kéo dài quá một năm”. Nhưng
    ông đã nhầm. Nhà môi giới trẻ mỉm cười đắc thắng.
    T iếng mở cửa xe của người tài xế làm anh sực tỉnh khỏi chuỗi hồi
    tưởng ngọt ngào.
    - Ông muốn mang hết va-li vào nhà hay có cần để lại chiếc nào
    không ạ?
    - Không, ông mang hết vào giúp tôi.

    https://thuviensach.vn

    - Vâng, thưa ông. Ông có dặn dò gì thêm không ạ?

    - Không... À mà khoan, tôi muốn đặt một bữa ăn ở nhà hàng vào tối
    thứ năm.
    - Chúng ta sẽ đón cô Stephanie chứ?
    - T ất nhiên rồi. T ôi sẽ ăn tối với Stephanie.
    Chẳng lẽ tôi lại đi ăn cùng với bà lão ăn mày trước tòa nhà này à? Nhà môi giới vừa nói vừa nhìn người đàn bà rách rưới đang lảng vảng
    trước tòa nhà văn phòng.
    - Không, thưa ông. T ôi xin lỗi.
    T heo nhà môi giới, người làm công chỉ nên biết chủ mình muốn gì mà
    không cần hỏi tại sao. Vì thế, nếu anh có thời gian để lập một danh
    sách “ những người chẳng làm được gì” thì hẳn bà lão nhếch nhác kia
    và người tài xế tọc mạch này sẽ đứng đầu danh sách.
    Dù sao thì người tài xế cũng đã làm cho anh từ lúc công ty mới ra đời
    và anh còn chịu đựng được. Ông ta là một người tài xế tận tụy hiếm
    có, sẵn sàng làm việc ngoài giờ khi cần. “Thì mình trả lương cũng
    khá”, nhà môi giới tự giải thích ngay lúc chiếc xe sang trọng dừng lại
    trước tòa nhà hướng về phía một ngọn tháp cao vút mà đến cha anh
    cũng phải mê mẩn khi đứng nhìn ra từ văn phòng của anh.
    Vẫn là người đàn bà ăn xin đứng đó cùng mấy người trên phố đang
    vây quanh bà ta như mọi khi. Bọn họ trao đổi với nhau dăm ba câu rồi
    lại đi tiếp. “ Giá như có ai đó đứng ra dẹp hẳn chuyện này”, nhà môi
    giới thầm nghĩ với vẻ khó chịu rõ rệt.
    - Nhớ đón tôi tại nhà lúc 6 giờ tối thứ năm.

    https://thuviensach.vn

    Chúng ta sẽ đến nhà hàng Pháp ở đường 55.
    - Vâng, thưa ông. - Người tài xế đáp và vòng ra sau xe mở cửa cho
    ông chủ trẻ.
    Đẩy cánh cửa có tay nắm bằng đồng sáng loáng, nhà môi giới bước
    vào tòa nhà văn phòng bằng đá cẩm thạch. Anh ngước nhìn tòa nhà
    sừng sững như muốn vươn tới tận thiên đàng với một thoáng bối rối.
    Chẳng hiểu sao lúc đó anh lại cảm thấy mình nhỏ bé quá.

    https://thuviensach.vn

    Chương 2. Người tài xế
    Nếu được quyền chọn một cuộc đời dù quá khứ hay hiện tại, hẳn nhà
    môi giới sẽ không chọn cuộc đời của người tài xế.
    Nhưng bản thân người tài xế lại nghĩ mình không phải chịu thiệt thòi
    gì trong cuộc sống dù ông có thể chứng minh điều đó dễ dàng hơn ai
    hết. Ông sinh trưởng trong một gia đình nghèo nằm trong một khu ổ
    chuột phức tạp nhất nhì của nước Mỹ. Cha ông bị giết trong một vụ
    buôn ma túy khi ông mới 12 tuổi. T hật ra, điều đó cũng chẳng ảnh
    hưởng mấy đến ông. Khi còn sống, cha ông nghiện ma túy và thường
    xuyên đánh đập mẹ ông không thương tiếc. Vì thế, việc cha ông mất
    đi lại là một điều may mắn cho cả gia đình ông.
    Lớn lên, để tồn tại người tài xế trở thành một tay anh chị. Ông trở
    nên chai lì và dữ tợn hơn đám bạn bè cùng trang lứa. Ông thất học
    nên thường bị trêu chọc. Nhưng những trò này rồi cũng chấm dứt vào
    cái ngày ông dùng nắm đấm của mình để trả lời một viên cảnh sát,
    hậu quả là người này phải nhập viện và bỏ nghề sau đó.
    Hành động đó đã đưa ông vào trại cải huấn sáu năm. Nhưng chính
    trong thời gian này, ông đã gặp người cố vấn của đời mình: một cô
    giáo tình nguyện dạy kèm cho đám thanh niên trong trại vào các buổi
    tối cuối tuần. Cô dạy họ đọc, viết, làm các phép toán cơ bản, khám
    phá những điều kỳ diệu của khoa học, thậm chí cả việc vệ sinh cá
    nhân. Và trên tất cả, cô đã dạy cho họ lòng tự trọng.
    - T ại sao cô lại đến đây? - Ông chỉ hỏi cô một câu như thế lúc mới
    gặp. Nhưng cô đã làm cuộc đời ông đột ngột thay đổi bằng đôi tai
    https://thuviensach.vn
    chăm chú lắng nghe, bằng cặp mắt cảm thông và bằng những lời động

    viên dịu dàng. Hẳn đó là tình yêu thương.
    T hật vậy, trước đây ông chỉ nhìn thấy điều đó ở mẹ mình. Ngược lại,
    chàng trai trẻ cũng thu hút cô giáo. Ở ông có một vẻ gì đó rất khó
    giải thích đối với cô. Cô dành cho ông nhiều thời gian hơn. Cô dạy
    ông cách sống tự lập mà không cần tiền bạc của người khác. Cô
    thuyết phục ông không bao giờ quay lại lối cũ khi được tự do. Và cô
    đã thành công. Không như những người tù khác, người tài xế đã đoạn
    tuyệt với con đường cũ khi ra tù.
    Giờ thì ai cũng thấy ông là một người hiền lành và ân cần. Ông có
    một người vợ đáng yêu và năm đứa trẻ tuyệt vời. Đứa lớn nhất, cũng
    là cô con gái duy nhất, rất sáng dạ và sẽ vào đại học nay mai nếu gia
    đình có đủ tiền bởi dù có được học bổng thì các khoản chi phí khác
    cũng đáng phải lo ngại. Hiện tại cô chăm chỉ làm công việc lau dọn
    nhà cửa cho những gia đình có con em đang học đại học.
    Ngoài công việc lái xe, người tài xế tích cực tham gia các hoạt động
    của khu phố và nhà thờ. Ông là thành viên của ủy ban theo dõi tội
    phạm và ca đoàn nhà thờ. Ông tự nguyện dành thời gian rảnh rỗi ít ỏi
    của mình để giúp các cựu tù nhân tái hòa nhập với cuộc sống. Ông
    muốn cám ơn cô giáo đã cứu vớt đời ông bằng cách đó. Ông những
    mong làm được nhiều hơn thế nhưng không thể bởi ông còn làm
    thêm cho một công ty dịch vụ vệ sinh. T hế nhưng cũng có những
    chuyến đi dài đến nỗi hiếm khi ông có thể chợp mắt. Nhà môi giới
    thỉnh thoảng dự tiệc tùng đến khuya nên người tài xế không thể đi
    làm thêm. Những lúc đó, cô con gái lớn sẽ làm thay cho ông.
    Ai biết về cuộc đời của ông cũng thắc mắc rằng họ chẳng bao giờ nghe
    ông than vãn lấy một lời. Vì sao một người đàn ông khốn khó, hàng
    https://thuviensach.vn
    ngày phải vật lộn với cuộc sống đến đêm khuya mà vẫn luôn nở nụ

    cười chân thành và chào hỏi nồng nhiệt mỗi khi gặp gỡ bất kỳ ai.
    T hật ra, người tài xế không hề có điều gì bí mật. Ngược lại, ông
    thường thắc mắc không hiểu vì sao mọi người cứ làm cho cuộc sống
    của mình phức tạp lên như thế.

    https://thuviensach.vn

    Chương 3. Nhà điều hành đáng kính
    Đừng “ trông mặt mà bắt hình dong”. Nhìn cách thức nhà điều hành
    nói chuyện, đi đứng, không ai nghĩ ông là một người giàu có. Quả
    thực, không ai có thể ngờ rằng một ông già thấp bé, bề ngoài hết sức
    giản dị mà đã xây dựng được cả một hệ thống cửa hiệu sửa chữa và
    mua bán phụ tùng ôtô lớn ở nhiều tiểu bang. T ất cả bắt đầu từ một ý
    tưởng đơn giản, nhưng rồi nó mang lại việc làm cho hàng ngàn người.
    Ông cũng rất nổi tiếng và được nhiều người ngưỡng mộ với bộ sưu tập
    các loại ô tô quý hiếm được đặt ngay tại tiền sảnh trụ sở chính của
    ông.
    Dù đã đạt tới đỉnh cao của thành công, ông không bao giờ quên đi cội
    nguồn của mình. Ông hiểu rõ thế nào là sự tranh đấu, là vấp ngã hay
    thất bại hoàn toàn trong cuộc sống.
    Ông sinh ra vào giữa thập niên 1930 trong một nông trại ở
    Wisconsin. Bố mẹ ông hết sức vất vả mới kiếm đủ tiền trang trải cho
    gia đình vào thời kỳ kinh tế suy thoái. Cha ông, vì quá nản chí nên đã
    buông xuôi, bỏ nhà đi và biệt vô âm tín từ đó. Người ta đồn rằng cha
    ông đã tự vẫn nhưng không ai có chứng cứ gì rõ rệt.
    Ở một góc độ nào đó, việc ra đi của người cha lại là một điều tốt đối
    với ông. Ngày đó, nhà điều hành chỉ toàn nghe thấy những lời lẽ dữ
    tợn và cay đắng từ người cha không bao giờ hài lòng với những gì mà
    vợ cùng bốn đứa con, ba trai một gái, đã làm. Dường như ông ấy
    thích nhìn thấy lũ trẻ phạm sai lầm để trừng phạt chúng bằng chiếc
    dây da dùng để liếc dao cạo. T ừ khi cha ông ra đi, nhà điều hành
    tương lai mới thật sự biết thế nào là một
    giấc ngủ ngon!
    https://thuviensach.vn

    Sau đó, mẹ ông cùng hai người anh lớn tiếp tục làm việc tại nông trại.
    Dù làm việc cực nhọc nhưng bà luôn dành thời gian dạy dỗ con cái,
    nhắc nhở chúng đi nhà thờ đều đặn và khuyến khích chúng khám phá
    và xây dựng niềm tin trong cuộc sống.
    Ông không bao giờ quên những năm tháng cả nhà thường xuyên phải
    đối mặt với khó khăn và túng thiếu. Khi đế giày của các con quá mòn,
    người mẹ nghĩ ra cách lèn giấy cứng vào bên trong để chúng dùng
    tiếp. Bữa trưa ở trường thường là những gì còn sót lại của bữa sáng.
    Có lần mẹ bảo ông đến một cửa hàng cách nhà hai dặm để mua chịu
    và ông đã về nhà tay không bởi chẳng có tiệm tạp hóa nào đồng ý
    tiếp tục bán chịu cho nhà ông, trừ phi những món nợ cũ được thanh
    toán hết.
    Khi đã đủ khôn lớn để hiểu giá trị của đồng tiền, ông quyết định phải
    làm một điều gì đó để gia đình thoát khỏi cảnh túng bấn. Ông nhận
    làm đủ mọi việc linh tinh sau giờ đi học để giúp mẹ có thêm vài ba xu
    lẻ. Ông đã đến từng nhà để giao báo GRIT, một tờ báo uy tín thời đó.
    T iền ông kiếm được không nhiều nhưng cũng mua được vài món nhu
    yếu phẩm cần thiết cho gia đình.
    Dù làm việc vất vả nhưng nhà điều hành vẫn cố gắng học đến lớp
    mười. Ông muốn tốt nghiệp trung học nhưng Chiến tranh T riều T iên
    (1950) nổ ra và hai người anh của ông phải đi lính. Gia đình cần một
    người lanh lợi để gánh vác việc nông trại và ông không còn sự lựa
    chọn nào khác là đành phải nghỉ học.
    Chiều tối, nhất là vào những ngày mùa đông khi nông nhàn, ông
    nhận làm thêm ở trạm xăng trong thị trấn. Ông học cách bơm xăng,
    thay dầu bôi mỡ và nhiều kinh nghiệm quý giá khác từ nơi này. Đó là
    https://thuviensach.vn
    cơ hội cho ông khám phá tầm quan trọng của việc phục vụ khách

    hàng. Khách hàng của ông luôn nhận được nụ cười nhiệt tình, sự tận
    tâm chu đáo và những tấm kính được lau chùi sạch bóng. T hế là tiếng
    lành đồn xa và nhiều khách hàng mới sẵn sàng lái xe thêm vài dặm
    nữa để được chàng trai trẻ chăm sóc chiếc xe của họ.
    Vào một buổi tối tháng T ư, ông đang thay đồng phục làm việc thì có
    tiếng gõ cửa. Khi bước lên văn phòng, ông nhìn thấy hai quân nhân
    với nét mặt u ám còn mẹ ông thì đang khóc nức nở. Họ đến để báo
    tin dữ cho gia đình ông: một trong hai người anh của ông đã vĩnh viễn
    ra đi. Đó là một quãng thời gian dài đau buồn của gia đình. Nhưng mẹ
    ông bỗng trở nên mạnh mẽ một cách kỳ lạ từ sau biến cố đó. Không
    những thế, bà còn tiếp thêm sức mạnh cho hai đứa con ở nhà.
    Dù người mẹ hết lòng an ủi, nhà điều hành vẫn thương tiếc anh mình
    vô hạn. Ông quyết định tưởng nhớ về người anh của mình bằng cách
    riêng. Năm mười chín tuổi, ông tình nguyện vào quân đội. Và từ đó,
    lòng ái quốc luôn có một ý nghĩa lớn lao đối với ông.
    Nhưng cuộc sống luôn có những biến chuyển của nó. Khi ông hoàn
    tất khóa huấn luyện thì cuộc chiến ở T riều T iên đã chấm dứt và quân
    đội gần như được rút về toàn bộ. Người anh còn lại cũng trở về và
    nhanh chóng tham gia công việc đồng áng.
    Ông được điều tới đóng quân tại pháo đài Carson, phía nam Colorado
    Springs, bang Colorado và được giao nhiệm vụ bảo dưỡng những chiếc
    xe mô-tô công. Nơi đây ông đã bộc lộ tài năng về cơ khí khi có thể
    tháo tung bất kỳ động cơ hay hộp số nào, tìm ra sự cố, sửa chữa và
    lắp ráp lại để chúng hoạt động trở lại, đôi khi còn hiệu quả hơn lúc
    mới mua.

    https://thuviensach.vn
    Và cũng chính tại nơi đây ông đã tìm thấy
    tình yêu đích thực của đời

    mình: tình yêu thiên nhiên đối với vẻ đẹp mê hồn của vùng Colorado
    và sự dịu dàng của cô quân y trẻ Carolyn. Họ đã đến với nhau và chỉ
    một thời gian sau, gia đình nhỏ càng thêm hạnh phúc với sự ra đời
    của đứa con đầu lòng. T rong lúc đó, người anh trai ở nhà quyết định
    theo đuổi giấc mơ trở thành giáo viên. Dù tiếc nuối nhưng mẹ ông
    vẫn quyết định bán trang trại để hỗ trợ con trai theo đuổi ước mơ của
    mình. Cả ba người con đều tán đồng khi bà chuyển về sống ở một căn
    nhà nhỏ trên thị trấn.
    Ngay sau khi xuất ngũ, nhà điều hành cùng vợ chuyển đến Denver, nơi
    ông làm thợ cơ khí ở một trạm xăng lớn. Với tài năng của mình, ông
    nhanh chóng được cất nhắc làm trợ lý điều hành. Chưa đầy một năm
    sau, người chủ quyết định về hưu và lên kế hoạch giúp người nhân
    viên sáng giá nhất của mình mua lại trạm xăng.
    Lúc đó nhà điều hành đang tiến đến vị trí quản lý. Và việc kinh doanh
    trở nên cực kỳ hưng thịnh khi ông trở thành ông chủ mới. Nhà điều
    hành nhanh chóng mua thêm một trạm xăng khác, rồi một tòa nhà,
    và bắt đầu bán phụ tùng và vỏ xe bên cạnh dịch vụ sửa chữa ô tô.
    Song song đó, ông bắt đầu huấn luyện các nhân viên giỏi nhất để họ
    có thể tự điều hành công việc. Nhờ đó ông có thời gian tiếp tục xây
    dựng các trung tâm dịch vụ - sữa chữa mới tại Denver và khắp bang
    Colorado.
    Kết quả là giờ đây ông đã có trong tay hơn tám trăm trung tâm sửa
    chữa ô tô và cửa hàng bán phụ tùng khắp miền tây nam nước Mỹ.
    Nhưng nhà điều hành có một sự khác biệt rất lớn. T hay vì tích lũy
    của cải và say sưa làm giàu, ông chú tâm theo đuổi một mục tiêu khác
    hoàn toàn không giống với cách suy nghĩ thông thường. Một buổi
    https://thuviensach.vn
    sáng tháng Mười, có một cô gái trẻ ghé thăm văn phòng của ông. Cô

    gái mang theo máy ghi âm, bút và sổ tay. Và, chỉ sau vài câu hỏi và
    ghi chép, cô đã nhanh chóng nhận ra rằng mình đang trò chuyện với
    một con người thật sự khác biệt.

    https://thuviensach.vn

    Chương 4. Trang báo
    Nhà môi giới trẻ đã có một kỳ nghỉ cuối tuần hoàn hảo. Biển tháng
    Mười êm ả lạ kỳ, anh dong buồm ra khơi và câu được một con cá để
    làm kỷ niệm. Buổi tiệc do anh tổ chức hẳn đã tăng thêm phần sôi
    động cho mục thông tin thời sự của các tờ báo lớn ở New York. Đáng
    mừng là các nhà điều hành hàng đầu tại New York đều có mặt đầy đủ
    trong vai trò những khách mời đặc biệt. “Vậy là họ đã công nhận
    mình là một trong những nhà kinh doanh thực thụ trên thương
    trường”, anh sảng khoái nghĩ.
    T rên đường đến văn phòng vào sáng thứ hai, theo thói quen anh lại
    cầm lấy tờ báo ưa thích để 29 điểm qua tin tức. Anh hy vọng sẽ bắt
    gặp một bài viết thật hay về sức khỏe và rèn luyện thể hình, nhất là
    sau buổi câu cá ngoài trời đầy hứng thú nhưng mệt nhoài ngày hôm
    trước.
    T hế nhưng tác giả bài báo lại nói về một quý ông nào đó ở Denver –
    một người vào khoảng hơn sáu mươi tuổi theo bức ảnh trên báo. Ông
    ấy cho rằng niềm vui lớn nhất trong đời là có thể mang lại những điều
    tốt đẹp cho người khác.
    “Thật nhảm nhí!”. Chàng trai trẻ vừa nghĩ vừa đi lên thang máy. Bên
    dưới, thành phố đông nghịt những vụ kẹt xe, những kẻ ăn xin, những
    người vô gia cư và bán bánh mì dạo đang rao hàng.
    T ờ báo nọ đã làm anh suy nghĩ cả buổi sáng. Cuối cùng, không thể
    chịu đựng hơn, anh gọi điện đến tòa soạn và yêu cầu được nói chuyện
    với người phóng viên nọ. T hật thú vị khi tác giả bài báo lại chính là
    https://thuviensach.vn
    người trả lời điện thoại của anh.

    - Công việc môi giới chứng khoán qua mạng của anh vẫn tốt chứ? –
    Cô phóng viên hỏi.
    - Hay thật, cô biết tôi là ai sao? - Nhà môi giới vô cùng ngạc nhiên.
    - À, nghề của tôi mà! - Cô phóng viên cười khẽ.
    - Rất ấn tượng!
    - Anh đang nghĩ về bài báo sáng nay à?
    - Cô nhạy bén thật đấy.
    - Vâng, đó là một nửa công việc của tôi.
    - T hế à, vậy cô đã làm rất giỏi một nửa đó rồi đấy! - Nhà môi giới
    cười to rồi chuyển sang giọng nghiêm túc - Nhà điều hành trên báo
    mà cô viết hôm nay… là người thật việc thật chứ?
    - Vâng! T ôi đã đến Denver và đã phỏng vấn ông ấy. Ông ấy thật sự
    tin rằng chính sự quan tâm giúp đỡ người khác là ý nghĩa lớn nhất
    trong cuộc đời ông ấy.
    - T ôi không nghĩ thế.
    - Này, tôi không cần anh phải thay đổi cách nghĩ của mình. Nhưng
    nếu anh muốn, tôi có thể giúp anh gặp ông ấy, và sau đó tùy anh
    quyết định.
    - T ôi nghĩ có lẽ phải nhờ đến sự giới thiệu của cô đấy! - Anh lưỡng lự.
    - T hật ra, ông ấy rất giản dị và cởi mở. https://thuviensach.vn
    T ôi nghĩ anh có thể gọi trực
    tiếp cho ông ấy và chắc là ông ấy sẽ rất vui khi gặp anh.

    - Cô chỉ khéo đùa! - Nhà môi giới càng ngạc nhiên, bởi suy từ bản
    thân, anh vẫn cho rằng gặp gỡ những nhân vật thành đạt khác hẳn
    việc đến gặp một nhân viên ngân hàng.
    - Rồi anh sẽ tin tôi thôi. T hế anh có muốn ghi số điện thoại của ông
    ấy không? Nhà môi giới do dự nghĩ “Làm sao một nhà điều hành
    thành đạt lại dễ dàng nhận điện thoại từ một người vô danh mà
    không hề kiểm tra?”. Nhưng anh vẫn đồng ý:
    - Nếu cô vui lòng giúp đỡ.
    Cô phóng viên đọc ngay cho anh số điện thoại. Nhà môi giới định liên
    lạc ngay với nhà điều hành, nhưng anh lại ngần ngại. Đến giữa giờ
    chiều không kìm được sự tò mò, cuối cùng nhà môi giới cũng bấm số
    và chờ đợi.
    - T ôi sẽ nối máy cho ông ngay. – Một tiếng trả lời nhẹ nhàng từ bên
    kia đầu dây của người thư ký.
    “Có lẽ họ sẽ cho mình nói chuyện với trợ lý của ông ấy.” - Nhà môi
    giới thầm nghĩ.
    Không bao lâu sau, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm ấm,
    thân thiện:
    - T ôi xin lỗi vì để anh phải chờ lâu. Một trong những đứa cháu của
    tôi muốn kể tôi nghe về chuyện lớp học hôm nay của cháu. Anh biết
    đấy, tôi có hơn một trăm đứa như thế.
    “Một trăm đứa? Gia đình nào mà đông đến thế? Nhưng nếu ông ấy
    có thời giờ để nói chuyện phiếm với chúng thì ông ấy cũng sẽ có thời
    https://thuviensach.vn
    gian để nói chuyện với mình!”. Vừa nghĩ nhanh trong đầu, nhà môi

    giới vừa trả lời:
    - Cảm ơn ông đã trả lời điện thoại.
    - Không sao, có chuyện gì thế anh bạn?
    - Sáng nay tôi có đọc bài báo viết về ông.
    - À, vâng. Cô phóng viên ấy nói là có thể anh sẽ gọi điện cho tôi. T ôi
    cũng mong được gặp anh.
    T ôi có biết đôi chút về anh đấy.
    - T hật sao?
    - Vâng, theo những gì tôi biết thì anh là một người rất thành đạt.
    - Cám ơn ông. T ôi cố gắng kiếm tiền, cũng như ông thôi. T ôi muốn
    biết liệu những gì ông nói… Ông có thực sự tin như thế không? Về
    quan điểm “ sống là cho đi” ấy!
    - T ôi tin tưởng tuyệt đối vào điều đó.
    - Nhưng vì sao ông lại cho đi nhiều đến thế? Chẳng lẽ ông không
    muốn để lại gì cho con cháu sao?
    - Ồ, có chứ, tôi đã dành phần cho chúng. Nhưng tôi còn hàng trăm
    bạn bè có hoàn cảnh đặc biệt đang cần tôi giúp đỡ.
    - Bạn bè đặc biệt à? Hàng trăm người ư? - Nhà môi giới dường như
    không tin - Ông có thể giải thích rõ hơn được không?
    - E rằng tôi không thể.

    https://thuviensach.vn

    - Không thể hay không muốn? - Nhà môi giới trẻ tuổi đánh bạo hỏi.
    - T ôi không thể giải thích bằng lời. T ôi nghĩ anh sẽ không thể hiểu
    hết nếu chỉ nói bằng lời vì anh sẽ không cảm nhận được trọn vẹn...
    T ôi phải để anh thấy. Nhưng với điều kiện anh phải đi theo tôi một
    ngày để tận mắt chứng kiến. Đó là cách duy nhất anh có thể hiểu
    những gì tôi làm.
    - Rất sẵn lòng. - Nhà môi giới cũng bất ngờ trước câu trả lời của mình.
    - Anh từng đến Denver chưa?
    - T hật ra thì hai tuần nữa tôi sẽ đến đó dự một cuộc hội thảo đầu tư
    công nghệ cao. Để tôi kiểm tra lại xem nào.
    Nhà môi giới mở lịch làm việc trên máy tính. Lướt qua những cuộc
    hẹn và tìm ra buổi hội thảo.
    - Hai tuần nữa tôi sẽ đến Denver, và tôi sẽ ở đó từ thứ ba đến thứ
    năm.
    - Anh chờ tôi xem lại lịch làm việc của mình nhé. - Nhà điều hành đề
    nghị trong khi giở cuốn sổ tay lỗi thời, tiếng giấy được giở nhẹ vọng
    qua điện thoại. - Nếu anh có thể ở đến ngày thứ sáu, tôi sẽ dành nhiều
    thời gian hơn cho anh. Sẽ là một ngày bận rộn đấy, nhưng tôi nghĩ
    anh sẽ được sáng tỏ nhiều điều.
    Nhà môi giới kiểm tra lần nữa thời khóa biểu của mình. Anh có cuộc
    hẹn với Stephanie vào tối thứ bảy để xem một vở kịch mới nóng hổi
    ở Broadway, nhưng thứ sáu thì không có việc gì quan trọng.

    https://thuviensach.vn
    - Xem như tôi đã đặt hẹn với ông rồi nhé!

    - Anh phải đến văn phòng tôi sớm một chút vì anh cần phải gặp
    nhiều người rất đặc biệt.
    - Đồng ý! - Nhà môi giới phấn khởi nói.
    Nhà môi giới gác máy và nhìn chằm chằm vào điện thoại, chẳng hiểu
    mình vừa mới làm gì. Anh gọi trợ lý vào phòng:
    - Cô có thể đổi vé lượt về từ hội nghị Denver sang thứ sáu, chuyến
    cuối cùng trong ngày được không? Và đặt phòng cho tôi cả tối thứ
    năm nữa.
    - T ôi sẽ làm ngay. Nhưng anh có thể cho tôi biết lý do anh phải ở lại
    Denver thêm một ngày không?
    - Chẳng có gì. Đơn giản là tôi chỉ muốn chứng minh rằng ông ấy
    không thật, rằng thực tế ông ta không thể nào làm được điều đó. ......
    T ừ khi nhờ trợ lý đổi vé máy bay và chuẩn bị mọi thứ, nhà môi giới
    quả thực rất nôn nao về cuộc gặp sắp tới với nhà điều hành.
    Cuối cùng thì ngày lên đường cũng đến. - Xe đang chờ dưới kia ạ. T rợ lý của anh thông báo.
    Cho chiếc máy tính xách tay vào chiếc cặp Zero Halliburton sang
    trọng, anh kéo chiếc va-li lớn đi về thang máy. Dừng trước cửa xe,
    anh gần như dẫm lên chân bà lão ăn mày. Mình đã chán mụ này đến
    tận cổ rồi!
    Và anh vô vùng ngạc nhiên khi thấy người mở cửa xe cho anh không
    phải là người tài xế quen thuộc.

    https://thuviensach.vn

    - Cô là ai thế? - Anh buột miệng. - T ài xế của tôi đâu?
    Cô gái trẻ, hẳn vừa bước vào tuổi hai mươi, trả lời:
    - T ôi là con gái của ông ấy.
    - T hế ông ấy đâu?
    - T hưa ông, tôi xin lỗi. Xin mời ông vào xe, ngoài này trời gió quá.
    Nhà môi giới ngồi vào xe trong khi cô gái nhanh nhẹn đóng cửa và
    xếp hành lý vào cốp xe.
    Khi cô vừa ngồi vào tay lái, anh gằn giọng:
    - T ôi hỏi, cha cô đâu?
    - Cha tôi đang ở chỗ mẹ tôi. - Cô gái rụt rè trả lời. - Mẹ tôi đang ốm
    nặng và phải phẫu thuật sớm. T ôi cũng muốn ở bên bà nhưng cha tôi
    muốn tôi lái thay ông ấy.
    - Ồ, tôi rất tiếc. Cô biết đường đến phi trường Kennedy không?
    - Vâng, tôi biết thưa ông.
    Nhà môi giới im lặng trong giây lát. Chuyện này xảy ra ngoài dự tính,
    nhưng anh cố gắng tạo một bầu không khí tốt nhất có thể.
    - Chắc cô còn đi học?
    - Không ạ, tôi đã đi làm. Gia đình tôi… À, tôi may mắn đã tốt nghiệp
    trung học.

    https://thuviensach.vn

    - Cô làm việc ở đâu?
    - Ừm… nhiều chỗ lắm. T ôi làm công việc dọn dẹp nhà cửa. Chắc ông
    nghĩ tôi là đứa ở. Nhưng chẳng sao đâu ạ.
    - Không, tôi không nghĩ thế.
    - Họ nói tôi được việc, và tôi thấy vui vì điều đó.
    Nhà môi giới bị phân tâm bởi dòng xe cộ.
    - Hãy đi lối đường hầm Midtown. - Anh đề nghị.
    - T ôi nghĩ đó là đường đi nhanh nhất vào giờ này.
    - Vâng, thưa ông.
    Nhận thấy mình nói chuyện như thế là đủ, nhà môi giới quyết định
    quay sang mớ giấy tờ trong cặp.
    - T ôi có một số việc phải làm.
    - Vâng, thưa ông.
    Anh kéo tấm kính ngăn buồng tài xế lên, suy nghĩ một chút, anh lại
    kéo nó xuống.
    - Cảm ơn cô đã làm tài xế cho tôi hôm nay.
    - Không có chi. Gia đình chúng tôi luôn giúp đỡ nhau.
    - Dù sao cũng cảm ơn cô. - Nói xong anh lại kéo tấm ngăn lên.

    https://thuviensach.vn

    T rong lúc chiếc xe chậm chạp nhích từng thước một giữa dòng xe cộ
    dày đặc vào giờ cao điểm, hình ảnh bà lão ăn mày lại xuất hiện trong
    đầu anh. “Thế là đủ lắm rồi!”. Anh cầm lấy điện thoại di động và gọi
    vào số hỗ trợ.
    Một viên sĩ quan trực nhấc máy phía đầu dây bên kia.
    - T ôi muốn tường trình một vụ gây rối trật tự công cộng. - Giọng anh
    đầy khó chịu nhưng kiên quyết. - Có một người thang lang liên tục
    lảng vảng ngay trước tòa nhà công ty tôi. Bà ta cứ làm phiền nhân
    viên và phá hỏng công chuyện làm ăn của tôi. T ôi muốn các anh bắt
    bà ta. Vâng, tôi sẽ ký vào đơn khiếu nại, hãy fax ngay cho tôi, tôi ký
    và fax lại cho anh ngay. Đây là số fax trên xe của tôi.
    Cứ thế, người đàn ông khó tính, lạnh lùng nhất New York đang trên
    đường đi gặp một người, có lẽ là người đàn ông có trái tim nhân hậu
    nhất, đang sống tại Denver.

    https://thuviensach.vn

    Chương 5. Sự mong đợi
    Nhà môi giới thường dùng hai hay ba ly co...
     
    Gửi ý kiến

    Việc đọc cũng giống như việc học. Có đọc, có học thì mới có nhân

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG THPT TRẦN QUÝ CÁP - TP. HỘI AN- QUẢNG NAM !